LỜI CHÚA

"Thầy ban cho các con một giới răn mới, là các con hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương các con".

Thứ Hai, 17 tháng 5, 2010

CHỦ NHẬT LỄ THĂNG THIÊN

Tin Mừng : Lc 24, 46-53.

“Đang khi chúc lành, thì Người rời khỏi các ông và được đem lên trời”.

Bạn thân mến,

Hôm nay lễ Chúa Giê-su lên trời, lên trời đối với các thần học gia thì lên trời là lên ngự bên hữu Đức Chúa Cha, là Chúa Giê-su đi vào viên mãn vinh quang của Thiên Chúa, nhưng đối với người Ki-tô hữu chúng ta lên trời là lên thiên đàng. Đơn giản nhưng đầy ý nghĩa.

Chúa Giêsu lên trời là một thực tại có thật theo lời tường thuật của thánh Lu-ca trong sách Công Vụ Tông Đồ cũng như trong Tin Mừng của ngài: “Và đang khi chúc lành thì Ngừơi rời khỏi các ông và được đem lên trời”, “...Nói xong, Người được cất lên ngay trước mặt các ông, và có đám mây quyện lấy Người, khiến các ông không còn thấy Người nữa”. Hợp rồi tan, tan rồi hợp là lẽ thường của người thế gian và hợp tan nào cũng có mất mát và đau thương, các tông đồ cũng vậy: nhớ thương và tiếc nuối. Nhưng rồi các ngài lòng cũng tràn ngập hân hoan vì lời hứa của Chúa Giê-su: Thầy đi và rồi Thầy sẽ trở lại.

Chúa Giê-su lên trời là lên thiên đàng sau khi đã chiến thắng tử thần của ma quỷ, là niềm hy vọng của bạn và tôi, và của những ai vì Ngài mà chịu sỉ nhục ở đời này.

Cuộc sống đời này của bạn và tôi là chuẩn bị cho ngày sau ở trên thiên đàng, như Chúa Giê-su đã chiến thắng tội lỗi và sự chết, chúng ta cũng sẽ chiến thắng cái làm cho chúng ta không được lên thiên đàng, mà cái gì làm cho chúng ta không được lên trời với Chúa Giê-su, đó là:

- Tội lỗi: đây là ngục tù kiên cố nhất nhốt chúng ta lại không cho chúng ta lên trời với Chúa Giê-su.

- Cái tôi: đây là cái đã xiềng đôi chân của chúng ta, không cho chúng ta đi tới với Chúa Giê-su trong cuộc sống đời thường...

- Kiêu ngạo: là nguyên nhân thứ nhất để cho tội lỗi vào trong thế gian, nó cũng là cái làm cho chúng ta xa lìa ân sủng của Thiên Chúa trong cuộc sống thường ngày...

Bạn thân mến,

Chúa Giê-su lên trời trước mặt các môn đệ để cho chúng ta hiểu rằng, sứ mạng của Ngài ở trần gian đến đây là kết thúc, kết thúc mà không đóng lại, nhưng tiếp tục bắt đầu từ nơi các tông đồ là những người được sai đi, để làm cho muôn dân nhận biết Tin Mừng của Thiên Chúa, và quan trọng hơn chính là mọi người cùng nhau tham dự tiệc cưới trên thiên đàng của Con Chiên đã chiến thắng tử thần và tội lỗi.

Lên thiên đàng là mục đích sống của bạn và tôi ở trần gian này, vì thế Chúa Giê-su muốn mỗi người trong chúng ta hãy mau mắn gởi “các vật liệu” về thiên đàng để các thiên thần giúp xây nhà hạnh phúc viên mãn, “các vật liệu” của chúng ta là khiêm tốn, hy sinh, phục vụ và yêu thương tha nhân như chính mình...” đó là các vật liệu bền chắc không sợ mối mọt gặm nhấm...

Mừng lễ Chúa Giê-su lên trời vinh hiển, tức là bạn và tôi cũng mừng lễ lên trời của chúng ta, bởi vì không lẽ “đầu” –là Chúa Giêsu- đã lên thiên đàng, còn “thân mình” –là Hội Thánh- thì ở dưới vực sâu sao ?

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
----------------
Lm.Giuse-Marai Nhân Tài, Csjb.

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2010

ĐỀN THÁNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA

Đón nhận tước hiệu Đền Thánh : Lòng Thương xót Chúa.
Giáo xứ Liễu Đề - Giáo phận Bùi Chu


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiSBw1QlMp4Lcf0YP87XAgIq0kdabb3ghFZ0t682Q6SkyfRl8EulS85SZh9f56WUWOSg9kTSLgkJ5KtPyIxqu1MJgHZ1qSYQtH0SQov6gozz7L-nnYS_y9CPqEJJryrJSzlyE85sY31eEIe/s1600/DSC03143.JPG

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjQhfjiSxp09azJIvYS318BKe64GjUC3WH0u2bAe0LEDPp0PigNjbq1QvE5kTqHqUM-5ebpsNVBlt9bXHLWfOch0Kuw6iP_MRj1S1iUW44PMXeXX59aXp0hdgPtAcSt_MLA6iUgUB_7tQ1L/s1600/DSC03164.JPG

NGƯỜI MỤC TỬ NHÂN LÀNH

“Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3, 16). Đó chính là lý do mà Đức Giêsu đã phải xuống thế làm người. Và đó chính là sứ điệp mà Đức Giêsu đã bày tỏ với Nicôđêmô trong một đêm hai người gặp gỡ.
Trong ba năm thực thi sứ vụ loan báo Tin Mừng. Đức Giêsu luôn trình bày cho mọi người thấy khuôn mặt về một Thiên Chúa là tình yêu. Một Thiên Chúa như là Người Mục Tử nhân lành; sẵn sàng hy sinh mạng sống mình vì đàn chiên. Vị Thiên Chúa đó chính là Ngài như lời Ngài khẳng định : “Tôi và Chúa Cha là một” (Ga10,30).
Có vẻ như nhiều người Do Thái không hiểu lời loan báo này. Vì thế đã có biết bao câu hỏi được đặt ra. Đã có rất nhiều lời đồn đoán về Ngài. Khi thì họ nghi rằng Ngài là “Ông Gioan Tẩy Giả”. Lúc họ nghĩ rằng Ngài là “ông Êlia hay một ngôn sứ nào đó”…
Sự không hiểu biết đó đã dẫn đến những tranh luận gay gắt giữa Đức Giêsu và người Do Thái. Hôm nay, trong dịp “lễ Cung Hiến Đền Thờ”. Khi thấy “Đức Giêsu đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Salômôn”. Người Do Thái – một lần nữa – không bỏ lỡ cơ hội. Họ vây quanh Đức Giêsu và một cuộc chất vấn nổ ra. Họ muốn được biết sự thật về một “Đấng Kitô” mà lâu nay đã khiến cho : “lòng trí họ phải thắc mắc”. (Ga 10, 24).
Không quá khó để Đức Giêsu có một câu giải đáp thắc mắc cho họ. Nhưng cái khó ở đây là vì - như lời Đức Giêsu đã nói với họ rằng : “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin. Những việc tôi làm nhân danh Cha tôi, những việc đó làm chứng cho tôi.”(Ga 10,25). Cuộc chất vấn chấm dứt một cách đáng thất vọng. Thất vọng vì “họ không tin” Đấng Kitô mà họ đang khao khát được biết chính là : “Đức Giêsu - Người Mục Tử nhân lành”. Người mục tử sẵn sàng : “Hy sinh mạng sống mình cho đàn chiên” Và sẵn sàng bảo vệ đàn chiên để : “không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng” (Ga 10,28).

Một chút tâm tình…

Có hình ảnh nào đẹp và dễ thương hơn cho bằng hình ảnh Đức Giêsu ví Ngài là : “Người Mục Tử Nhân Lành”. Thánh Vịnh hai mươi ba là một Thánh vịnh đã mô tả hình ảnh người mục tử nhân lành đầy ấn tượng. Hình ảnh người mục tử đó đã để lại nơi chúng ta một cảm giác an toàn và hạnh phúc.
Có gì hạnh phúc và an toàn hơn khi chính : “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ”. (Tv 23, 1-2). Và dù có phải : “Qua thung lũng âm u… con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng”.(Tv 23, 4).
Vâng, không có gì an toàn và hạnh phúc hơn khi chúng ta : “Nghe tiếng Chúa, Chúa biết chúng ta và chúng ta theo Chúa…”

Một phút suy tư…

Hôm nay; khi nói đến người mục tử - hẳn nhiên chúng ta nghĩ đến các vị chủ chăn của chúng ta. Họ là những Giám Mục và Linh Mục. Những người kế vị các thánh tông đồ quyền “chăm sóc và chăn dắt” qua Bí Tích Truyền Chức Thánh.
Nếu các Linh Mục khi lãnh nhận Bí tích truyền chức; họ được trao ban chức tư tế - “Tư tế thừa tác”. Thì người Kitô hữu khi lãnh nhận Bí Tích Thánh Tẩy; cũng được trao ban chức tư tế - nhưng là “tư tế cộng đồng”.
Công Đồng Vatican II dạy rằng : “Chức tư tế chung của các tín hữu và chức tư tế thừa tác hay phẩm trật, tuy khác nhau không chỉ về cấp bậc mà còn về yếu tính; song cả hai bổ sung cho nhau. Thật vậy, cả hai đều tham dự vào chức tư tế duy nhất của Chúa Kitô theo cách riêng của mình” (Hiến chế tín lý về Giáo Hội – số 10).
Khi đã nhận thức được điều này thì bàn tay của người “tư-tế-cộng-đồng” thay vì vội vã vung tay lên án bởi một vài sự yếu đuối của một vài thành phần mục tử trong Hội Thánh. Nhưng hãy đưa bàn tay ra hiệp thông với người “tư-tế-thừa tác” - như lời Linh Mục Charles E.Miller đã nói : “không phải tay này đặt lên tay kia như thể có sự khác biệt bên trọng bên khinh… Trái lại, chúng phải là hình ảnh hai bàn tay áp chặt vào nhau, lòng bàn tay này với lòng bàn tay kia trong dáng điệu cầu nguyện” ( nguồn : Sunday Preaching).
Thánh Lễ là hình ảnh đẹp nhất cho sự hiệp thông giữa người tư-tế-cộng-đồng và Linh Mục chủ tế - người tư-tế-thừa-tác. Lời kinh nguyện Thánh Thể III nêu bật sự kiện này : “Khi chúng con được Mình và Máu Con Cha bổ dưỡng, được tràn đầy Thánh Thần của Người, xin cho chúng con trở nên một thân thể và một tinh thần trong Đức Kitô”.
Linh Mục và giáo dân bổ sung cho nhau. Cùng nhau dâng lời cầu nguyện trong Phụng Vụ. Tất cả không chỉ làm trọn chức Thượng Tế duy nhất của Đức Giêsu Kitô mà còn – một lần nữa – khẳng định trước mọi người rằng : Đức Giêsu Kitô – Ngài chính là “Người Mục Tử Nhân Lành”.
--------
Petrus.tran

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

CHÚA NHẬT PHỤC SINH

Tin mừng : Ga 20, 1-9.

“Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết”.

Bạn thân mến,

“Chúa đã sống lại rồi- Alleluia !”

Đó là điệp khúc vui mừng của bạn và tôi và của cả nhân loại, vui mừng vì nhân loại sẽ được giải thoát khỏi tội lỗi, vui mừng vì từ nay cửa thiên đàng rộng mở chờ đón chúng ta, vui mừng vì sự ác sẽ không còn thống trị mặt đất nữa, nhưng cái vui mừng hiện tại nhất của chúng ta hôm nay chính là: chúng ta đã được cùng với Chúa Ki-tô sống lại sau bốn mươi ngày chết cho tội lỗi.

Trong niềm vui phục sinh hôm nay, tôi xin chia sẻ với bạn hai điểm này :

1. Phục Sinh là trỗi dậy và đi lên.

Chúa Giê-su đã phục sinh, Ngài đã trỗi dậy ra khỏi mồ và lên trời ngự bên hữu Chúa Cha, đó là đức tin và là niềm vui cứu độ của chúng ta.

Chúa Giê-su đã phục sinh, nghĩa là Ngài đã trỗi dậy từ thân xác bất động trở nên sống động, từ trong mộ đá lạnh tanh toả sáng vinh quang phục sinh của Thiên Chúa, từ cõi chết đi qua sự sống, đó chính là những dấu hiệu để cho chúng ta thấy được rằng, Ngài chính là Thiên Chúa và là Đấng duy nhất cứu độ trần gian.

Chia sẻ niềm vui phục sinh này với Chúa Ki-tô, không phải là bạn và tôi chỉ hân hoan hát Alleluia mà thôi, nhưng chúng ta phải thật sự sống lại với Ngài, đi ra khỏi tội lỗi và nơi chốn khiến chúng ta phạm tội, để nơi nào có mặt chúng ta là ở đó ánh sáng phục sinh của Chúa Ki-tô chiếu rọi, để chúng ta hấp dẫn người khác đi theo ánh sáng Tin Mừng của Ngài.

2. Phục Sinh là hiệu quả của yêu thương.

“Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha”[1] và thế là mọi sự đã hoàn tất[2]: hoàn tất cuộc khổ nạn, hoàn tất chương trình cứu độ ở trần gian, hoàn tất ba mươi ba năm chia sẻ thân phận làm người, để rồi đỉnh cao hoàn tất chính là sự phục sinh vinh hiển của Ngài –Chúa Giê-su Ki-tô, Đấng cứu độ trần gian.

Phục Sinh là hiệu quả của tình yêu, Chúa Giê-su Ki-tô vì yêu thương nhân loại đã đi qua sự chết và đã sống lại, đó chính là hạt lúa mì được gieo vào lòng đất, chịu mục nát và trở thành cây lúa mì đơm hoa kết trái nuôi sống muôn người. Chúa Ki-tô chính là hạt lúa mì, là hạt tình yêu bởi trời gieo vào trong thế gian, để cho thế gian nhờ Ngài mà được sự sống đời đời.

Chúa Ki-tô đã sống lại, Ngài cũng mời gọi bạn và tôi cùng sống lại với Ngài để đem niềm tin yêu phục sinh này cho mọi người, đó chính là nguồn mạch của yêu thương, bởi vì tình yêu không qua đau khổ là tình yêu chưa trọn vẹn và chưa hoàn hảo. Do đó, khi chúng ta loan báo tin vui Phục Sinh cho tha nhân thì chính là lúc chúng ta làm chứng rằng phục sinh không chỉ là Chúa Ki-tô sống lại mà thôi, nhưng còn là sự sống lại cho những kẻ tin yêu Ngài mà chịu nhiều gian khổ và hi sinh.

Bạn thân mến,

Chúa Ki-tô đã sống lại như lời của Ngài đã nói, sự sống lại này đã đổi mới và thánh hóa tâm hồn tội lỗi của chúng ta trở nên đền thờ của Ngài.

Ba ngày trong mồ đá là biểu tượng quyền lực của ma quỷ tạm thời thắng thế, nhưng ba ngày sau trở đi thì từ trong mồ đá này, ma quỷ đã thất bại vì Đấng tạm thời khuất phục sự chết -Chúa Ki-tô- đã sống lại vinh hiển, đã chiến thắng tử thần và muôn đời thống trị ma quỷ ác thần. Chúa đã sống lại rồi, Alleluia.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
---------------
Lm.Giuse-Maria Nhân Tài, Csjb.

Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

CHÚA NHẬT LỄ LÁ

Tin mừng : Lc 22, 14- 23,56


Hôm nay chúng ta nghe lại bài “Thương Khó” nói về cuộc tử nạn của Đức Giêsu. Từ vườn Ghetsemani cho tới dinh thượng hội đồng. Từ dinh tổng trấn cho tới dinh bạo chúa Hêrôđê. Có vẻ như chúng ta thường mệt mỏi vì bài Thương Khó quá dài. Và dường như có lúc chúng ta xao lãng mất tập trung.
Chúng ta có bao giờ dửng dưng đứng nhìn.. bàng quang… xa lạ… thờ ơ .. trước nỗi đau khổ của Ngài ??? Thật ra nỗi đau khổ và cái chết của Ngài là vì : “Yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Galat 2,…20).
Cảm nghiệm được nỗi đau đớn bị hành của Ngài trước bạo quyền, bạo lực. Cảm nghiệm được nỗi cô đơn của Giêsu khi ba người môn đệ thân tín ngủ vùi. Cảm nghiêm được sự đau buồn của Giêsu về sự bội phản của Giuda. Cảm nghiệm được sự ngỡ ngàng của Giêsu khi mọi người đòi thả Baraba – một tên phản loạn. Cảm nghiệm được sự cô độc khi đám đông vẫn theo Ngài “xin ăn” nay lại giơ “nắm đấm” đòi đóng đinh Ngài..
Vâng, nếu chúng ta cảm nghiệm được tất cả những gì mà Giêsu đã phải trải qua… Chúng ta chẳng còn gì phải run sợ trước bạo quyền, bạo lực. Chẳng có gì phải đau buồn khi bị phản bội. Chẳng có gì phải ngỡ ngàng khi “chân lý và sự thật” bị chà đạp. Chẳng có gì phải ngạc nhiên khi phải đơn thân độc mã bước đi trên con đường công lý.
Một khi chúng ta cùng đồng hành với Đức Giêsu đi trên “Con Đường Thập Giá”. Cùng vác Thánh Giá với Ngài như “Simon Kyrênê” xưa kia. Vâng, chúng ta hãy cùng Ngài mà thưa với Chúa Cha rằng : “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc 23,46).
SAIGON - LỄ LÁ 2010
Trích : Ngày dài nhất của Petrus.tran

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

CHÚA NHẬT 4 MÙA CHAY : NGƯỜI CHA NHÂN TỪ

Tin Mừng : Lc 15, 1-3. 11-32

“Em con đây đã chết mà nay sống lại.”

Anh chị em thân mến,
Trong bài Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe, nổi bật ba nhân vật chính với ba tâm tình và tính cách khác nhau, đó là lòng thương yêu của người cha, hưởng thụ trong tội lỗi của đứa con thứ hai, và sự phân biệt đối xử của người con cả. Chúa Giê-su đã rất tinh tế khi nói lên ví dụ cách thực tế này.

1. Lòng thương yêu của Thiên Chúa (người cha).

“Em con đã mất nay đã tìm thấy, đã chết mà nay lại sống”, là câu nói bày tỏ tất cả tình thương của Thiên Chúa là Cha với tất cả mọi người con của Ngài là nhân loại tội lỗi, cha mẹ có thể yêu thương con rất nhiều nhưng không thể nào yêu thương vô bờ bến, bởi vì cũng có lúc cha mẹ đăng báo từ con, chối từ nhận đứa con hoang đàng phung phí tội lỗi làm con của mình, vì thế giá và vì danh dự của gia đình. Nhưng Thiên Chúa thì không như vậy, thế giá và danh dự của Ngài cả trời đất vạn vật không thể nào tả cho hết, nhưng vì yêu nhân loại tội lỗi mà danh dự và thế giá của Ngài là Đức Giê-su Ki-tô đã bị đánh đòn, bị treo trên thập giá và bị chết cách nhục nhã để cứu chuộc nhân loại tội lỗi...

2. Người tội lỗi (đứa con thứ hai).

Chung quanh chúng ta có rất nhiều người sống trong tội, bên cạnh chúng ta có nhiều người công giáo không đi nhà thờ, và cũng có nhiều người mà chúng ta quen biết đang ngày càng xa Chúa, đó là những người mà chúng ta cho rằng họ là những tội nhân cần đến lòng thương xót của Chúa.

3. Người đạo đức phân biệt đối xử (đứa con cả).

Người đạo đức thì không như người tội lỗi, họ tuân giữ luật Chúa, họ siêng năng đi lễ nhà thờ, họ tham gia các công tác và giúp đỡ tiền bạc cho nhà thờ...

Họ như người con cả siêng năng làm việc biết phụng dưỡng và biết vâng lời cha già, cho nên trong cuộc sống họ phân biệt rõ ràng người đạo đức và người tội lỗi thì không thể nào chung đụng nhau, không thể tha thứ với hạng người tội lỗi...

Bạn thân mến,
Thiên Chúa là cha nhân từ của người lành cũng như người ác, Ngài đã cho mưa xuống trên ruộng đồng của người lành cũng như người tội lỗi, Ngài cũng cho ánh sáng mặt trời chiếu rọi trên mặt đất để soi sáng cho người đạo đức cũng như người không đạo đức, đó là tình yêu vô biên của Thiên Chúa.

Chúng ta thường tự hào mình là người Ki-tô hữu ngoan đạo, nhưng lại khinh chê những người không phải là Ki-tô hữu hoặc những người tội lỗi; chúng ta thường tự hào mình là người luôn tuân giữ luật Chúa, nhưng lại luôn phân biệt đối xử với người tội lỗi; chúng ta thường cho mình là người đạo đức, nhưng lại không chấp nhận người anh em trở về với Chúa. Tất cả những thái độ ấy đều là của người anh cả trong bài Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe, đó cũng là thái độ thường có của chúng ta trong cuộc sống thường ngày...

Mùa chay là mùa mà Thiên Chúa bày tỏ tình yêu của Ngài trên nhân loại rõ ràng nhất, do đó Ngài cũng muốn chúng ta –những người Ki-tô hữu- cũng làm như thế đối với những anh em chị em lầm đường lạc lối của mình. Đó là ý nghĩa của bài Tin Mừng hôm nay vậy.

Xin Chúa chúc lành cho chúng ta.
----------
Lm. Giuse-Maria Nhân tài, Csjb.

Thứ Hai, 1 tháng 3, 2010

CHÚA NHẬT 2 MÙA CHAY

VINH QUANG CỦA ĐỨC GIÊSU.
Tin mừng Lc 9, 28b-36


Trung tâm điểm của niềm tin Kitô giáo đó là cuộc tử nạn và sự phục sinh của Đức Giêsu Kitô. Chính vì thế mà hằng năm; Giáo Hội dành ra một thời gian dài để chuẩn bị cho đại lễ mừng kính trọng thể Đức Giêsu Kitô đã sống lại. Thời gian chuẩn bị đó kéo dài bốn mươi ngày mà chúng ta quen gọi là "mùa chay thánh".
"Mùa chay thánh" là mùa mà chúng ta thường nghĩ đến sự kiêng ăn và hãm mình. Thế nhưng nếu nhìn theo một hướng tích cực hơn nữa thì đây là một cơ hội để người Kitô hữu thay-đổi-cuộc-sống bằng sự biến đổi tâm hồn mình.
Không phải là ngẫu nhiên khi Giáo Hội trích Tin Mừng thánh Luca : (9, 28-36) để đọc trong Chúa Nhật thứ hai mùa chay. Bởi trình thuật này cho thấy sự nổi bật của chủ đề được nêu lên đó là sự "biến đổi".
Sự kiện Đức Giêsu lên núi cầu nguyện và bắt đầu mạc khải "Mầu-nhiệm-Vượt-Qua" bằng việc biến-đổi-hình-dạng với : "dung mạo Người bổng đổi khác và y phục Người trắng tinh chói lòa" như muốn nói lên rằng : Sự "hiển dung" này báo trước vinh quang sẽ đến với Đức Giêsu trong : "cuộc xuất hành Người sắp hoàn thành tại Giêrusalem" (Lc 9, ...31).
"Vinh quang của Đức Giêsu" (bên cạnh) sự rạng ngời vinh hiển của hai nhân vật Môsê và Êlia"(Lc 9, 31-32) có thể nhìn như một dấu chỉ nói lên rằng : Thiên Chúa luôn đồng hành bên người Con-của-Ngài. Đồng hành từ đau khổ đến vinh quang; từ ô nhục đến chỗ được siêu tôn; từ cái chết trên thập giá đến sự phục sinh vinh hiển.
Sự biến hình của Đức Giêsu như một ấn chứng dẫn đưa chúng ta đặt trọn niềm tin vào "mầu nhiệm vượt qua" nơi mà cái chết và sự sống lại của Ngài cho thấy "cuộc sống con người" sẽ không bị kết thúc trong quên lãng.
một chút tâm tình...
Chúng ta được thông phần vào "mầu nhiệm vượt qua" nhờ Bí tích thanh tẩy. Cùng với Đức Kitô - ta chết cho tội lỗi ngõ hầu có thể bắt đầu một cuộc sống mới trong ta. Đây chính là sự biến đổi. Một biến đổi trong cuộc sống của người Kitô hữu. Một cuộc sống như Tông Đồ Phao-Lô đã nói : "Tôi sống nhưng không còn là tôi sống nữa. Nhưng là Đức Kitô sống trong tôi"(Gal 2,20).
một phút suy tư...
Thế giới mà chúng ta đang sống là một phần của Nước Thiên Chúa - Vương Quốc của chân lý và tình yêu. Là người Kitô hữu - chúng ta tin rằng mọi sự cũng đang được "biến đổi". Với niềm tin vào Đức Kitô Phục sinh - "sự chết chỉ là sự biến đổi chứ không hề tiêu tan" (Kinh tiền tụng 1). Sự-biến-đổi đó được nuôi dưỡng bởi chính sự biến đổi của Đức Giêsu qua bí tích Thánh Thể - Mình Máu Thánh của Ngài.
Trong Thánh Lễ - chúng ta nối bước nhau lên "rước lễ". Có khác nào một đoàn dân đang lữ hành. Một cuộc lữ hành về "Trời Mới Đất Mới". Khi lãnh nhận Bí Tích Thánh Thể cho thấy chúng ta đặt niềm tin vào lời hứa của Đức Giêsu : "Ai ăn thịt và uống máu tôi thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại (biến đổi từ cái chết đến sự sống) vào ngày sau hết. (Ga 6,54).
MÙA CHAY 2010 - PETRUS.TRAN